toptin247.com - Có những ngày tâm trí lại buồn bã tới thế

54 Lượt xem

Ngay lúc này chẳng muốn làm gì, không thích đối diện huyên náo ở thành phố, nơi mà chẳng tìm thấy một tí an yên nào cả, chốn thị thành nhiều người nhưng ta càng cô đơn. Chỉ thích ở ở trong căn phòng nhỏ chỗ mà duy nhất mình ta đối mặt vs chính mình. Nỗi buồn dần ập tới. Nước mắt ngắn dài ở trên đôi má đào. Cảm thấy chông chênh giữa những việc thường tình của đời sống.

Viet trong nhung ngay chan nan nhu the day

Bỗng nhận ra con người mình yếu đuối rồi vô thức giữa màn đêm. Vẫn biết bao dự định để đấy cùng bao thương yêu chưa thể tỏ tường, chẳng biết mình đang ra sao, cần cái gì. Bởi suy đến cùng thắng lợi hay vấp ngã vẫn đều là nguyên nhân để cố gắng. Không còn bé mà không quá nhiều tuổi để mà nhìn lại nhận thấy ta còn quá ngu dốt ko làm đc thứ gì đến cho đời. Cứ vậy là hàng ngàn nỗi niềm của một con người đang già dần dần ập tới ko biết bao giờ thì ngưng.
Sâu trong suy nghĩ bỗng dưng xuất hiện câu hỏi là chẳng hạn người nào nhận ra tôi đang buồn bã thì liệu người ta có dang vòng tay chở che tôi vào trong hơi ấm? Tuy thế tôi hiểu rằng là không một ai phải có trách nhiệm tới cảm xúc of mình nên lại càng can đảm cô đơn chống lại với nỗi lòng ấy. Ta lại 1 mình chỉ 1 người mà thôi.
Thông thường nếu buồn như vậy thì tôi ngả người ra chiếc giường thân yêu và cứ thế chìm sâu vào đêm tối. Nỗi niềm cũng dần bị lãng quên. Tuy nhiên hôm nay sao chưa còn kịp bước vào cơn mơ thì trạng thái buồn ngủ bị nc mắt cuốn trôi tự khi nào.
Đằng sau đấy là những uẩn khúc ko khi nào để cho ai nhận ra, cứ vậy chất đầy ở trong tim rồi nhấm nháp. Trắng đêm là do suy nghĩ câu chuyện of mình. Sau đó dần trở thành thói xấu, tất xấu tự khiến cho chính mình đau ấy tự trách cứ chính mình.
Co luc chong chenh den la

Tình cảm đã cũ thế nhưng hình ảnh người ấy ko thể nào nguôi ngoai. Qúa khứ đấy là một điều ta ko nên kể đến nhưng tâm hồn lại cứ thích trở về. Nhưng hiện thực thì không thể quay lại ngày cũ, tôi chẳng thể nào xuất hiện giữa bầu trời of họ nữa rồi. Bởi vì duyên phận của chúng ta muốn giải thích là 1 điều bất khả.
Thời gian đó quá chênh vênh & hình như tất cả ghét bỏ tôi. Mọi khó khăn dồn lên đôi vai mỏng manh ấy là biết bao C.Việc, chính là tâm tư. Buồn, rã rời...
Nhiều lúc cuộc sống cũng phải có những ngày như vậy để quên đi hết và sống thật với con người mình. Đời người ví như bài hát lúc thấp khi bổng trong những ngày như thế tôi coi đó là 1 bản nhạc không có lời.